| Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm B |
|
Kính Quý Vị,
Tôi rất tâm đắc với đề tài «Chính tôi chưa thể là chứng nhân»
vì muốn làm chứng thì chính mình phải chứng kiến sự việc thì mới làm
chứng được. Nếu mình chưa sống Tin Mừng, chưa cảm nghiệm được hạnh
phúc hay sức mạnh mà Tin Mừng đem lại, chưa thật sự sống Tin Mừng,
áp dụng tinh thần Tin Mừng vào cuộc sống của mình, thì làm sao tôi
có thể làm chứng được? Nếu tôi chưa cảm nghiệm được những gì Tin
Mừng đem lại, thì tôi đâu có «thẩm quyền» để làm chứng!
Chẳng hạn, tôi bị một chứng bệnh, uống thuốc gì cũng không khỏi, cho
đến khi uống thứ thuốc AAA thì khỏi hẳn. Chỉ khi tôi có kinh nghiệm
như thế về thứ thuốc AAA, tôi mới có thể làm chứng về sự hữu hiệu
của thuốc AAA. Và những người đã chứng kiến tôi bị bệnh và thấy tôi
uống thuốc AAA và khỏi bệnh mới có «thẩm quyền» làm chứng về
sự hữu hiệu của thuốc AAA. Những người khác không có một kinh nghiệm
gì về thuốc này, chỉ biết nó được bào chế bằng những nguyên liệu
nào, cách bào chế ra sao, v.v... thì không có «thẩm quyền»
làm chứng về sự hữu hiệu của thuốc ấy.
Giữa người Kitô hữu với nhau, nhất là trong các hội đoàn Công giáo,
chúng ta thường đặt rất nặng vấn đề «loan báo Tin Mừng». Đối
tượng hay túc từ của động từ «loan báo» thường chỉ là một
thông tin nào đó để người nghe «biết». Nói chung, từ «loan
báo» chỉ liên quan đến vấn đề lý thuyết, hiểu biết... Trong khi
đó, lời của Đức Giêsu được tác giả dẫn chứng trong bài trên từ Phúc
Âm Luca là «Chính anh em là chứng nhân về những
điều này» (Lc 24,48). Phải nói là giữa «loan báo» và «làm
chứng» có sự khác biệt rất lớn. Mục đích của «loan báo»
thì chỉ để người nghe biết thông tin thôi, trong khi mục đích của «làm
chứng» là để người nghe bắt chước mình, làm theo
mình để đạt được cái kết quả mình đã đạt được. Do đó, «loan
báo» thì hướng về lý thuyết, còn «làm chứng» thì hướng về
hành động (action oriented).
Hiện nay, dường như từ ngữ «làm tông đồ» thường được các Kitô
hữu hiểu theo nghĩa «loan báo» Tin Mừng hơn là «làm chứng»
cho Tin Mừng. Chúng ta có thể «loan báo» rất hăng say, nhưng
«làm chứng» thì rất ít, có khi «phản chứng» nữa. Chẳng
hạn rao giảng về yêu thương thật hăng, nhưng khi gặp người hoạn nạn,
đau khổ thì tỏ ra vô cảm, vô trách nhiệm. Hoặc rao giảng về đức tin
thật hùng hồn, nhưng khi gặp nguy hiểm vì phải làm theo tiếng lương
tâm thì quýnh quáng, sợ sệt quá đáng… Như vậy là «loan báo»
nhưng không «làm chứng», thậm chí «làm chứng ngược»
hay «phản chứng». Loan báo Tin Mừng kiểu ấy thì những thế hệ
trước có thể chấp nhận dễ dàng chứ những thể hệ sau này khó chấp
nhận lắm!
Một câu chuyện nổi tiếng liên quan đến nỗ lực «loan
báo Tin Mừng» đi đôi với những hiện tượng «phản chứng Tin
Mừng», đó là chuyện của Mahatma
Gandhi, là người được dân Ấn Ðộ xem là một vị thánh. Khi nói về
cách loan báo Tin Mừng của những Kitô hữu, ông có vẻ như thách
thức, cụ thể là những người Anh đô hộ dân tộc ông: Nếu những
người Kitô hữu ở Ấn độ thật sự sống đúng tinh thần của Ðức Kitô,
thì họ chẳng cần phải mất công rao giảng, toàn Ấn độ sẽ trở
thành Kitô hữu hết. Trước mắt ông, người Kitô hữu - cụ thể là
người Anh lúc ấy đang đô hộ dân tộc ông - cũng tham lam, bất
công và tàn bạo không kém gì những kẻ xâm lăng khác. Ông rất say
mê Ðức Kitô, nhưng ông không thể trở nên Kitô hữu, vì những
người đem Kitô giáo đến với dân tộc ông - người Anh - lại chính
là những người đang nô lệ hóa dân tộc ông, đàn áp dân tộc ông
một cách dã man. Ông không thể tin rằng dân Ấn Ðộ hiền lành của
ông cứ phải gia nhập cái đạo của những người đang quàng ách nô
lệ lên dân tộc ông thì mới được cứu rỗi. Nếu những kẻ nô lệ hóa
dân tộc ông một cách bỉ ổi mà được Thượng Ðế thưởng công chỉ vì
họ là người Kitô hữu, đang khi dân tộc hiền hòa của ông lại bị
phạt chỉ vì không phải là Kitô hữu, thì một vị Thượng Ðế như thế
không thể chấp nhận được!
Cũng vậy, biết bao người như Gandhi rất mộ mến
Ðức Giêsu, nhưng cứ nhìn thấy cách sống của những người Kitô hữu
chung quanh họ, là họ cảm thấy chẳng cần phải vào Kitô giáo làm
gì. Vì người Kitô hữu nói chung cũng chẳng hơn gì họ: cũng ích
kỷ, cũng ăn gian nói dối, cũng gây bất công, cũng lặng im trước
bất công, cũng vô cảm và vô trách nhiệm trước những tội ác trong
xã hội, cũng sống chẳng có tình nghĩa bao nhiêu. Làm sao họ có
thể tin được những người chẳng tốt hơn họ, đôi khi kém họ lại
được Thiên Chúa ân thưởng chỉ vì là Kitô hữu, còn họ cũng sống
như vậy thậm chí tốt hơn thì lại bị phạt. Chẳng lẽ chúng ta lại
giới thiệu với họ một Thiên Chúa bất công và vô lý như vậy qua
cách sống của chúng ta?
Trong thời đại mà giới trẻ chịu ảnh hưởng của
tinh thần khoa học như hiện nay, nếu các Kitô hữu chỉ biết «loan
báo» chứ không biết «làm chứng» bằng đời sống hạnh
phúc vì Tin Mừng, bằng cái tâm yêu thương được thể hiện ra thành
những hành động cụ thể, thì việc «loan báo» của chúng ta
sẽ chỉ là «xôi hỏng, bỏng không» (= xôi thì hỏng, mà bỏng
cũng hỏng luôn).
Vài hàng chia sẻ với tất cả chân thành.
Kính
Nguyễn Chính Kết
|